Tóm tắt nội dung truyện đam mỹ ngược mười năm yêu anh nhất

Truyện đam mỹ mười năm yêu anh nhất là câu truyện ngược tâm của dàn nhân vật chính, phụ. Câu truyện có cốt truyện trước ngượi thụ sau ngược công, môt cái kết buồn cho tất cả các nhân vật.

Thông tin truyện mười năm yêu anh nhất

– Tên tiếng Trung: 最爱你的那十年 (phiên âm: Zuì ài nǐ dì nà shí nián)

– Quốc gia: Trung Quốc

– Tác giả: Vô Nghi Ninh Tử

– Thể loại: đam mỹ, ngược tâm, trước ngược thụ sau ngược công

– Độ dài: 81 chương + 5 phiên ngoại truyện

– Tình trạng: full hoàn

Tóm tắt sơ lược truyện 10 năm yêu anh nhất

Mười bốn năm trước, có một cậu thiếu niên vóc người cao lớn, mặt mày tuấn tú đã chặn đường Hạ Tri Thư, mặt đỏ bừng đưa cho cậu một cuốn sách, nói rằng: “Nghe nói cậu thích Giản Trinh, tớ mua sách của bà ấy cho cậu. Hi vọng cậu có thể thích cuốn sách này, nhân tiện… thích luôn cả tớ nữa.” Trong cuốn sách đó, có một câu nói của Giản Trinh được Tưởng Văn Húc chép lại một cách tỉ mỉ: “Chỗ em ở, là chân trời góc biển anh không ngừng nhớ nhung”. Câu nói đó, vừa là một lời tỏ tình, vừa giống như một lời thề ước.

Tưởng Văn Húc của những tháng ngày ngây ngô ấy, đem lòng yêu Hạ Tri Thư, cậu bạn cùng bàn ấm áp dịu dàng. Ngày đó, hắn vốn ngang ngược và nóng nảy, nhưng lại chấp nhận nhún nhường trước Hạ Tri Thư. Ngày đó, có rất nhiều người thích hắn, nhưng trong mắt hắn chỉ có mình cậu mà thôi. Tình yêu của hai người họ khi ấy nhẹ nhàng và bình yên lắm, giống như một dòng suối mát lành dịu êm, dịu dàng vỗ về hai trái tim cùng chung nhịp đập.

Năm mười bảy tuổi ấy, Tưởng Văn Húc ngỏ lời yêu với Hạ Tri Thư và rồi cậu đồng ý. Năm mười chín tuổi ấy, khi gia đình hai bên biết chuyện và ngăn cấm, Hạ Tri Thư đã bỏ cả gia đình, bạn bè, bỏ cả tiền đồ xán lạn trước mắt, theo Tưởng Văn Húc đến Bắc Kinh lập nghiệp. Hạ Tri Thư là cơn gió dịu dàng đến từ phương Nam, lại vì Tưởng Văn Húc mà chịu đựng cái lạnh thấu xương của đất Bắc.

Hạ Tri Thư là chàng trai có ngoại hình rất đẹp. Cậu cười rộ lên còn đẹp hơn hoa, bên má có lúm đồng tiền nhỏ, cặp mắt trong veo tĩnh lặng như mặt nước mùa thu, chỉ cần nhìn vào đó sẽ ngay lập tức bị hút hồn. Tri Thư học rất giỏi, tính cách cũng rất tốt, được cha mẹ và thầy cô gửi gắm rất nhiều kì vọng. Một chàng trai như vậy, lại cam tâm tình nguyện đánh đổi tương lai vì Tưởng Văn Húc, cắn răng chịu đựng cùng hắn trải qua tất cả đắng cay tủi hờn.
Còn nhớ ngày đó, khi Hạ Tri Thư và Tưởng Văn Húc mới đến Bắc Kinh, khổ cực đến mức mua một phần hoành thánh cũng không nỡ ăn. Cuối cùng Hạ Tri Thư chia làm hai phần, Tưởng Văn Húc mới chịu động đũa. Khi đó nước mắt Tưởng Văn Húc rơi vào trong bát canh, người đàn ông đó gần như gằn từng chữ một, thề rằng cả đời này sẽ không phụ cậu. Nhưng câu nói đó, là người nói vô tình người nghe cố ý. Tòa thành tình yêu ngỡ rằng vững vàng và kiên cố, hóa ra cũng chỉ như lâu đài cát dễ dàng vỡ tan theo từng cơn sóng mà thôi.

Từng nắm tay nhau qua những ngày mây mù giăng lối, vậy mà chẳng thể kề cạnh khi ánh nắng chan hòa bao phủ khắp nơi. Chẳng còn sóng gió, chẳng còn bão giông, thế mà đôi bàn tay vẫn cứ buông lơi.

Tiền tài và quyền lực thường khiến con người ta sa ngã, khi Tưởng Văn Húc không có gì trong tay, chỉ có Hạ Tri Thư ở bên hắn, vậy mà khi đã có tất cả, hắn lại bỏ mặc Hạ Tri Thư một mình.

Hạ Tri Thư sau tất cả vẫn yêu Tưởng Văn Húc. Tình yêu 10 năm biến thành một phần của cơ thể, cắt xuống sẽ rất đau, mà anh thì sợ nhất là đau. Nhưng Hạ Tri Thư yêu, là một Tưởng Văn Húc chung thủy, thâm tình, chứ không phải Tưởng Văn Húc bạc tình, chơi bời bên ngoài. Hạ Tri Thư từng hứa sẽ không rời Tưởng Văn Húc, và anh giữ lời hứa đó, song đó là dành cho Tưởng Văn Húc của 10 năm trước, một Tưởng Văn Húc thề tuyệt đối không phụ Hạ Tri Thư. Lúc nửa tỉnh nửa mê cuối đời, tâm trí Hạ Tri Thư phần nhiều là hình ảnh họ học cấp 3, hình ảnh Tưởng Văn Húc cầm bó hoa đưa cho mình, hình ảnh Tưởng Văn Húc đạp xe chở anh đi trên đường…. “Tan học…chúng ta cùng nhau…về nhà đi”, anh đã thì thầm mơ màng câu này. Có thể trong lòng Hạ Tri Thư có yêu, có hận, dù sao tốt nhất là mắt không thấy tâm không phiền. Thật sự suốt quá trình sau khi một mình rời đi, Hạ Tri Thư chưa từng gặp lại Tưởng Văn Húc, trừ lần Tưởng Văn Húc tìm đến cửa và bị Ngải Tử Du ngăn cản. Anh cũng chưa lại cùng hắn nói một câu.

Tâm nguyện về hiện tại của Hạ Tri Thư không nhiều, hay nói thẳng là không có. Anh nuối tiếc quá khứ nhiều hơn, nuối tiếc mình không làm trọn đạo hiếu, nuối tiếc nhân sinh quạnh quẽ, nuối tiếc tình yêu đã từng nồng nhiệt như lửa. Cho nên anh không có di ngôn, di chúc gì hết. Cả cuộc đời Hạ Tri Thư đã phụ quá nhiều, người duy nhất không phụ là Tưởng Văn Húc, mà người này lại tổn thương anh nặng nề. Cái giá phải trả cho tình yêu này quá lớn, anh kham không nổi, kéo dài đến khi bệnh chết đã là một kỳ tích. Từ lúc bắt đầu anh đã luôn rất cố gắng, luôn đi đúng hướng, cho đến khi phát hiện ra mình đặt tín nhiệm lên nhầm người, mình hy sinh uổng phí. Với Hạ Tri Thư, kiếp này là một chuỗi nuối tiếc, từ lúc gặp Tưởng Văn Húc, mọi thứ đã đi lệch quỹ đạo rồi. Nói Hạ Tri Thư nhân sinh thất bại cũng không sai, dù có phần nặng nề chút. Song quả thực kết quả có thể tính là thất bại, hai bàn tay trắng không có gì cả.

Tưởng Văn Húc đã cho Hạ Tri Thư được cái gì? Chẳng có gì ngoài các vết thương chồng chéo trong lòng. Hạ Tri Thư bị bắt ở nhà, không giao thiệp xung quanh, chịu đựng cái gọi là dục niệm chiếm hữu của Tưởng Văn Húc, mặc dù chính Tưởng Văn Húc mới là kẻ ăn chơi ngoại tình bên ngoài. Tưởng Văn Húc nghi thần nghi quỷ, thẹn quá thành giận thì tát Hạ Tri Thư, cường bạo Hạ Tri Thư, đuổi Hạ Tri Thư ra khỏi nhà. Chiếc nhẫn Hạ Tri Thư tỉ mỉ tốn kém làm tặng để kỷ niệm tình yêu của bọn họ bị Tưởng Văn Húc làm lạc mất (sự thật là do tình nhân lấy). Thẻ ngân hàng của Hạ Tri Thư có vỏn vẹn 15 vạn, không đủ mua nổi một mảnh đất làm mộ. Hàng đêm Hạ Tri Thư một mình chờ đợi trong căn nhà lạnh lẽo. Mỗi ngày Hạ Tri Thư chịu đựng bệnh tật quấn thân, ho ra máu, chảy máu mũi, ăn ít đến gầy trơ xương,…đều không có ai bên cạnh. Cuộc tình này kết thúc thống khổ, nhưng đối với Hạ Tri Thư, nó hẳn là một cách giải thoát. Anh không phải tiếp tục mệt mỏi cứu vãn đoạn tình cảm đau thấu tim gan đó nữa, không phải đối mặt với ăn năn day dứt trước mộ cha mẹ, không phải sống không mục đích nữa. Hạ Tri Thư không còn gì lưu luyến ở thế giới này. Cho dù có là Ngải Tử Du cố dùng ôn nhu mềm hóa Hạ Tri Thư, điều đó vẫn không thay đổi.

Ngải Tử Du gặp Hạ Tri Thư khi anh chật vật nhất, xấu xí nhất. Vậy mà Ngải Tử Du vẫn yêu Hạ Tri Thư, yêu thành tâm thành ý nên quyết định thay chị lấy chồng, không thể nào nghi ngờ tính chân thực của tình yêu này. Tiếc là Hạ Tri Thư kiệt sức với vết thương dày đặc. Anh không chịu nổi tình yêu, không chịu nổi ôn nhu ấm áp lần nữa. Anh cũng biết mình sắp chết nên không muốn làm liên lụy Ngải Tử Du. Và buồn cười thay, Ngải Tử Du chân tình lại làm anh nhớ đến Tưởng Văn Húc lúc chưa thay đổi, khiến anh chìm vào hồi ức nhiều hơn nữa. Do đó, thời gian này mà chấp nhận Ngải Tử Du thì thật không công bằng với y, cũng với cả Hạ Tri Thư (giống hôn sai 55 lần). Việc tác giả để Hạ Tri Thư ỡm ờ chấp nhận làm tình với Ngải Tử Du hơi khiên cưỡng chút. Nó tựa như báo đáp của Hạ Tri Thư dành cho quan tâm chăm sóc của Ngải Tử Du suốt thời gian qua. Hạ Tri Thư thực sự chẳng còn gì ngoài thân xác. Ngải Tử Du vừa làm vừa khóc rất đáng thương. Cơ thể người mình yêu lạnh dần trong lòng mình, mà tại thời điểm đó, tâm trí người đó hoàn toàn không có mình, tuyệt vọng biết bao. Yêu đúng người sai thời điểm sẽ chỉ thành nghiệt duyên mà thôi.

Ngải Tử Du chính là người vô tội nhất trong toàn bộ câu chuyện, vô tội hơn cả Hạ Tri Thư nữa, vì ban đầu Ngải Tử Du chỉ là người qua đường mà thôi. Tình yêu thật khó khống chế, một khi rơi vào là vạn kiếp bất phục. Ở bên cạnh Hạ Tri Thư, nhìn người mình yêu dần dần yêu đi, dần dần xói mòn, chính là một loại tra tấn. Không quản Ngải Tử Du van xin thế nào, Hạ Tri Thư vẫn không có nổi một tia hy vọng sống. Không quản Ngải Tử Du cố gắng thế nào, người Hạ Tri Thư yêu vẫn là Tưởng Văn Húc, dù rằng Ngải Tử Du thành công để lại dấu ấn trong tim Hạ Tri Thư. Ngải Tử Du hẹn kiếp sau sẽ đến cạnh nhau, nhưng Hạ Tri Thư luôn lưỡng lự không muốn lưu lại quá nhiều hy vọng cho y bởi ai biết có kiếp sau hay không. Tôi thì hy vọng thật sự có kiếp sau, Hạ Tri Thư và Ngải Tử Du biết nhau yêu nhau. Kiếp này họ không có duyên phận, gặp gỡ quá muộn, bù lại không nổi 10 năm tình nồng ý mật kia. Ngải Tử Du dường như không thể yêu ai nhiều như thế thêm lần nữa. Vậy đành để kiếp sau dành cho nhau hạnh phúc viên mãn nhất đi.

Đây là một câu truyện buồn nhưng vẫn thu hút rất nhiều người đọc, khi đọc xong nó để lại một ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc. Buồn, thương.