Review truyện quý khách Trai Bệnh Kiều của tớ

Quý khách trai bệnh kiều của tôi là trong ánh mắt bạn thì có thể đánh giá người dùng trai tôi vừa đẹp vừa giàu vừa cao nghều, đặc biệt lại luôn luôn ngoan ngoãn vâng lời tôi. Mọi trang bị phần lớn theo ý của mình thí dụ như tôi chỉ đông hắn không dám đi tây, thích ghen & quí thực hiện nũng. Theo đuổi tôi suốt nửa năm, rút cuộc hắn gạ đc tôi rồi.

giới thiệu truyện đam mỹ bạn trai bệnh kiều của mình

Tác giả: Nhục Nhục Nam Sơn Quân
Thể loại: Đam mỹ trọng sinh, thanh xuân vườn trường

Trích đoạn truyện quý khách trai bệnh kiều của tớ

Lần trước tiên thấy Khương Tự là sinh sống bể bơi sảnh tải. Khương Tự mặc quần bơi tư giác blue color, thủ túc hòa vào trong dòng nước xanh ngắt, màu sắc da trắng nõn bên dưới điểm tô ánh đèn & bọt nước càng tôn lên nét đẹp ngà ngọc của chàng trai.

Thân là một trong những sinh viên khoa mỹ thuật mê mệt vẽ, khi đấy tôi sẽ vỗ đét vào đùi.

“Đệch! Thằng này trông ngon quá!”

Tôi lấy dế yêu ra chụp vài tấm hình, tằn tiện giúp dòng sinh sống vẽ tranh. Đây cũng là lề thói túc trực của tớ, trong điện thoại còn có tương đối nhiều loại sống; kế bên người thì còn một ít quang cảnh và kiến trúc. Thành ra chụp kết thúc tôi cũng chẳng nhọc lòng, thường xuyên cười nhắc mang số đông, rủ nhau chơi láng rổ.

ngờ đâu nhì hôm sau tôi tái ngộ hắn.

Thằng nhãi nhép kia dẫn nhẵn về phía đằng trước, chạy tam bước rồi nhảy lên đập vào rổ ngon ơ. Thật đẹp!

Tôi huýt sáo, thọc thọc mấy thằng ngoại trừ tôi. “Nó là ai, sao tao chưa gặp bao giờ? Thành viên gia đình tầm thường đội hả?”

“Nó tên Khương Tự, là sinh viên năm duy nhất. Tài năng chơi trơn cũng tương đối, cho nó gia nhập đội chúng ta chẳng phải không được, tuy nhiên…” Xem thêm list  thanh xuân vườn trường

đứa bạn còn chưa kể kết thúc, Khương Tự vẫn ngồi gập thành viên ho khan 1 trận, tay ủ ấp ngực bị người nhà đỡ ra sân. Bước đi hắn lểu đểu như bay, dung nhan mặt tái mét đủ dọa chúng ta.

“…Sức khỏe kém. Lại bị đỡ ra, xùy, trông nó cũng khó chịu.”

khoảnh khắc kia, tôi đã nảy sinh hứng thú mang Khương Tự. Người mua hàng nói xem, một mọi người với thể chất yếu đuối đâu ai thư thả đi chơi Sport, cũng chưa biết tên này vẫn hiến dâng bao nhiêu tình thương cảm cho láng rổ?

do vậy tôi thung thăng đi bắt chuyện làm cho quen.

“Này, Khương Tự.” Tôi cười khì vỗ vai hắn.

Khương Tự sẽ ngồi nghỉ ngơi, quay đầu nhìn tôi cười một cái: “Lương không đủ Đông.”

Tôi bi hùng bực: “Cậu biết tôi à?”

Hắn nhẹ nhàng chấp nhận ‘ừm’ một tiếng, nếu như không nghe kỹ sẽ không còn tài như thế nào nghe nhìn thấy.

hóng nửa ngày không hề thấy vế sau, tôi gãi mũi, thầm than Khương Tự này thật kín, bởi vậy đành đề xuất tự thân chọn đề bài.

“Cậu quí vận chuyển sao.” nhì lần chạm chán hắn không hề làm việc sảnh Thể Thao thì đó là sảnh trơn rổ.

“Thân thể không tốt, bác sĩ khuyên đoàn luyện sức khỏe rộng lớn.” Hắn nói năng lịch sự và trang nhã, ôn hòa, khuôn mặt thì trắng trẻo không lớn thanh mảnh, cái cằm nhòn nhọn; thoạt trông quá chừng mỏng manh.

Cứ thế tôi không còn xa lạ Khương Tự.

tiến công chết cũng ko hình dong được, thằng nhãi nhép này hao tốn nửa năm bẻ cong tôi, còn biến thành người mua hàng trai tôi luôn tiện.

nếu tôi sớm biết… nhưng mà sống đời đâu có trường hợp.

Đọc thêm thể loại Truyện ngôn tình ngược

sau khi bâng quơ nhớ lại, tôi đột nhiên phát giác với gì đấy sai trái.

sinh sống cạnh hắn 1 quãng thời kì, tôi nhận ra hắn khiến cho quái gì mến chuyển động. Mỗi lần rủ rê ra phía bên ngoài chơi trơn hắn mọi trưng vẻ mặt ứ đi, tôi hỏi: chẳng phải bác sĩ khuyên anh bắt buộc đoàn luyện diện tích lớn sao; hắn nhíu mày fake vờ khổ thân, ôm ấp tim nhưng mà nói: Tim anh yếu lắm, mong mỏi làm việc diện tích lớn.

Tôi sa mạc khô cằn từ ngữ.

Rồi hắn lại thừa nhận, ngày ấy bởi mong mỏi tạo nên điểm nhấn với tôi bắt buộc new liều mạng bình chọn cho tôi xem. Biết tôi quí nhẵn rổ yêu cầu hắn thường tới Sảnh thể thao; hắn vẫn luôn ngồi chồm hổm thủ thế, ngóng tôi sa bẫy.

Tôi không chỉ dò ra thằng ranh ma này mập lên y như đàn bà nhưng mà âm mưu cũng như thể đàn bà y sì. Tất nhiên tôi hết cách, ai bảo hắn là người tiêu dùng trai của tôi, tôi không bao dong hắn thì bao dong ai được. Mặc dầu cũng có thủ đoạn, mà chỉ nên âm mưu bé dại đáng yêu.

nhưng mà Khương Tự có 1 lề thói làm tôi không chống chịu nổi.

Thằng ma lanh này khẩu vị nặng ghê hồn, đề cập ra tôi còn nhìn thấy ngượng, ừm, hắn thích SM…

Nhớ lại ngày đầu quen nhau, hắn thơ ngây ti tỉ tội, chỉ chạm môi nhau thôi mà đỏ mặt nửa ngày. Sau đó một bước đi mây, hắn dần dần lòi ra phiên bản chất… lúc tôi thấy hắn lấy ra một đống dây thừng, ngọn nến, còng tay, tôi đứng chết trân. Lúc định thần lại hắn vẫn trói tôi vào chóng.

Lần đấy hắn thực hành vô cùng cuồng bạo, chảy máu xem như chuyện bé, tôi còn tưởng mông mình nứt luôn. Mẹ nó tôi là lần đầu nha!

Đệch, mỗi lần hồi ức đều thấy cúc hoa căng thẳng!

thực hiện tình dứt, tôi hút thuốc và nghĩ xem giúp ra sao nhắc sở hữu Khương Tự về chuyện này, có lẽ nét mặt quá chỉnh tề nên thực hành hắn thấp thỏm. Tôi còn chưa hé môi thì Khương Tự đang quỳ xuống đất, ủ ấp eo tôi nước mắt tuôn rơi. Hắn cứ vậy nhìn tôi, nhìn đăm đăm thực hiện tôi suýt khóc; tôi trôi dạt đau lòng yêu cầu thở dài bảo, việc này cho qua đi.

Ngẫm lại chỉ muốn vả mặt các bạn cho tỉnh. Tính nết Khương Tự lúc này đều chung một nửa bởi tôi dung túng hắn, quả nhiên tự khiến cho tự chịu thôi!

***

Tôi đắng lòng ko nơi giải hòa, đành buộc phải lên mạng chém gió ẩm ương. Dù sao không có ai quen biết tôi, đôi lúc phát âm mấy phản hồi của bọn họ còn hỗ trợ tâm cảnh tôi tuyệt hơn một xíu. Đừng nhắc tôi không phải gì, thực chất tôi cũng bi hùng gớm ghê. Giờ tôi chỉ biết giải khuây như vậy, vì từ lúc cùng hắn bên nhau, đừng kể bơi lội, trong cả láng rổ tôi cũng chưa sờ được vài lần! Khương Tự nói rằng tôi chơi trơn quá đẹp nhất trai khí chất đề nghị mong giữ chặt tôi, không cho tôi ra ngoài dỗ ngon dỗ ngọt mọi người khác. Đệch!

trang bị cảm hứng ngọt ngào xen lẫn cay đắng, ai hiểu đâu. Mời bạn theo dõi thêm list truyện đam mỹ ngược

đương nhiên thỉnh thoảng tôi quá ngứa tay, ví như bị hắn lải nhải dông dài phiền phức, tôi đã hôn hắn. Hôn ngang tàng thô bạo, hôn đến hắn không biết trời trăng gì, hôn cho hắn đồng ý sở hữu rất nhiều yêu cầu mong chơi trơn, mong mỏi bơi lội, ước ao thụt Bi-a của tớ. Đều lúc vậy đó đôi má Khương Tự ửng hồng, ánh nhìn mê ly, cứ thế rơi vào hoang mang, thảng thốt. Tôi ao ước gì cho đó, đòi gì với đó… cái này phát âm là gì nhỉ? Phản manh? (*)

(*) Công xuất xắc giúp nũng thụ, giờ thụ làm bằng nũng lại công.

Trò hôn môi này quả nhiên vô địch, lần nào cũng trúng. Tất nhiên yêu cầu chu đáo rằng, ừm, đừng hôn hắn cương lên…

Chớ hỏi vì sao tôi biết chuyện này.

nhưng mà vừa qua tôi tìm thấy ngày một khó thuần phục hắn, mà hơn nữa hắn đang luôn luôn khuyến khích tôi ra bên ngoài cùng hắn thuê nhà. Tôi sử dụng lời lẽ chính đáng từ chối, Khương Tự không vui, ném cho tôi biểu cảm lạnh lùng; tôi còn buộc phải ngồi nài hắn, thật mệt.

sau khi tan học, tôi tới thư viện mượn sách, vừa giỏi gặp mặt được bọn chị thực hiện bằng bên chi đoàn, công ty chúng tôi tán dóc trong phút giây.

số đông chị nói chi đoàn vẫn bầu ban cán sự cho nhiệm kỳ new, hỏi tôi mong mỏi nhập cuộc không. Kỳ thật tôi vẫn năm nhì rồi, sang năm là năm ba nhưng mà mấy chiếc đoàn đội nào đó tôi chưa đã từng xem xét. Trong cả danh xưng chức vụ hay những ban cán sự new vào tôi cũng chẳng quen, thế cho nên đành buộc phải nhắc lời từ chối.

bầy chị tức thời mắng tôi, nào là sa lầy mất chí hướng, làm sao là không có động lực, nào là mang trai quên mẹ rồi…

“Đệch, chị à chị bớt đề cập lại giùm em.” Việc tôi và Khương Tự bên nhau vốn chỉ vài gia đình biết, đột nhiên đàn chị trở nên thần thánh vô thượng, nằm phí trong thư viện phán 1 câu xanh rờn trước mặt công chúng vậy đó thực hành tôi sở hữu chút hồi hộp.

khoảng đó tôi thẳng như thước kẻ, giờ nhờ miệng của chị mà cả quả đất biết tôi cong mẹ nó luôn.

Mãi đến khi tôi hứa tôi thề tôi đảm bảo rằng Việc khiến ban cán sự đoàn cũng long trọng như chuyện sinh nở cưới hỏi thì đồng chí chị mới nện giày cao gót lộp cộp rời đi. Xem thêm list full Truyện bách hợp h

Tôi mượn sách xong bèn trở về ký túc xá, bật máy tính xách tay lên đánh vài ván Dota thì điện thoại reo.

Liếc góc nhìn, là tin nhắn của Khương Tự. Hắn hỏi tôi ăn cơm không, tôi thì đã quẩy nhiệt quá, thêm vào việc hắn tạo cho mặt lạnh nhì ngày khiến cho tôi khá giận dữ, cho nên không thèm nhắn luôn. Tôi rước headphone lên, thường xuyên đắm trong trái đất của bạn.

lúc định thần lại, laptop đang đen đủi.

Đệch bà già, cúp điện?!

Cởi headphone xuống, tôi quan sát thấy ngón tay Khương Tự còn đã chọc làm việc nút nguồn máy tính, hắn oi bức nhìn tôi. Bấy giờ tôi mới bắt gặp ký túc xá không tính Cửa Hàng chúng tôi ra thiếu đi gia đình như thế nào cả.

Tôi thầm thở than, thằng đầu bò Lý Minh này, biết Khương Tự tới nhưng mà cũng ko gợi nhắc 1 tiếng sao. Thiệt tình tập thể như con cằc!

Hoặc với báo động rồi, nhưng mà tôi không nghe…

Tôi căng da đầu, cố tình lòi ra một niềm vui quyến rũ: “Sao anh lại sắp tới ~
Chúc độc giả đọc truyện online ‘Bạn trai bệnh kiều của tôi’ vui vẻ!