Review truyện Lục Tường Vi

Tóm tắt truyện đam mỹ Lục Tường Vi

Tác giả: Nhĩ Duy Hoa
Thể loại: truyện đam mỹ

Trích đoạn:

Kha Thanh Hán cầm cái xẻng về nhà, đi đến góc tường phía tây, bắt gặp chỗ đó mọc một đám cây Tường Vi. Nhìn xem hoa bé hồng nhạt nở rộ, hắn nhíu mày cầm xẻng thuận tay xúc nơi bắt đầu Tường Vi.

“Mọt sách, anh tan học rồi à!”

Cửa gỗ ở kề bên két một tiếng, truyền đến thanh âm dễ nghe. Kha Thanh Hán nghiêng đầu nhìn lại, một thiếu niên mười tứ, mười lăm tuổi mặc váy liền thân, màu cũ kỹ không che giấu đc sức sống thanh xuân.

Tầm mắt Kha Thanh Hán bất giác nhìn hướng bím tóc rũ trước ngực thiếu niên, có loại xúc động muốn giật mái tóc chứng thực.

“Ừm.”

Kha Thanh Hán ít nói, thiếu niên rất hiểu, không thèm để ý quân địch hững hờ, cười tươi. Thấy cái xẻng trong tay Kha Thanh Hán, đằng ấy nói.

“Tường Vi nở rất đẹp, sao anh phải xới nó lên chứ?”

Kha Thanh Hán liếc mắt Tường Vi bị đào lên 1/2, lại nói với thiếu niên.

“Không xới.”

Thiếu niên nghe chấm dứt, cười càng tươi.

“A Hán.” Bà Kha nghe tiếng thì thầm cô giáo Thảo đi đến cửa sân, liếc thấy thiếu niên cách vách, mặt cứng đờ, nói với Kha Thanh Hán. “Ống khói lọt, con mau đi sửa.”

Kha Thanh Hán lẳng lặng gật đầu, cầm cái xẻng đi vào trong sân. Lúc bước vào cửa chợt xong, hắn lại liếc thiếu niên đứng ở cửa cách vách. Vốn nụ cười ai oán lại nở rộ, thiếu niên há miệng không tiếng động phun ra mấy chữ.

Nhếch môi, Kha Thanh Hán thấp giọng nói.

“Buổi tối cho em.”

Nói xong Kha Thanh Hán đột nhiên nghe mẹ kêu béo thúc giục, không chần chừ nữa bước vào trong nhà.

“A Hán, con đi học không thường ở nhà, có phiền phức không biết. Người kia, ở trong thôn có không ít tin đồn lắm.” Bà Kha vịn cái thang, nhìn xem thiếu niên đứng cạnh mái hiên nhặt gạch ngói vụn, một bên lảm nhảm. “Con đó, đừng quá thành thật, có 1 số người…”

Kha Thanh Hán sửa ống khói, chợt lên tiếng cắt đứt mẹ lải nhải.

“Xong rồi. Con đi ăn cơm tối.”

Bà Kha giận trách. “Thằng tí hon này…” Đành bất đắc dĩ từ chối.

Kha Thanh Hán cũng thấy không dễ chịu. Mẹ nói người kia, đó là ở cách vách từ bé cùng hắn béo lên, Hồng Vi. Hắn không có thấy gì Hồng Vi có gì đáng sợ khiến người Giang sơn có nàng tránh như bệnh dịch.

trong mắt Kha Thanh Hán, Hồng Vi là đứa trẻ số khổ, làm hắn thấy đau lòng, nhịn không đc muốn mến thương trong bàn tay.

Mẹ Hồng Vi sinh đằng ấy xong rong huyết qua đời. Thân phụ là người ngay thẳng giữ mình, mập tuổi, đi đứng không tốt, phổ biến xuất xắc bị người trong thôn lấn lướt, chỉ hoàn toàn có thể nhịn.

Hồng Vi không học kết thúc tiểu học liền bỏ học thao tác. Bạn tay chân nhanh lẹ, siêng năng lại có tài, nhị ba năm sau tuy trong nhà còn rất khổ, mà không tới mức như là ngày xưa ngay cả cơm cũng ăn không đủ no.

thời nay Hồng Vi bị người trong thôn chê cười khinh thường, chẳng qua vì…cậu cứ mặc đồ nữ.

Hồng Vi hiện ra thân thể không hay, thầy tướng sốem chồng anh đừng qua đây  nói cậu bạc mệnh khó nuôi. Ông Hồng chỉ có một đứa nam nhi, dĩ nhiên không nỡ, liền nghe theo lời ông già, từ gầy nuôi Hồng Vi như đàn bà.

vậy nên khi Hồng Vi còn tí hon gần như không có bạn chơi. Mẹ chết sớm, thân phụ yếu đuối, chung có một đám trẻ con không phát âm chuyện khi dễ nhục mạ, bị người kêu bạn là ‘con hoang’.

Có mấy đứa nhóc tốt kéo tóc cậu trêu cợt, về sau Kha Thanh Hán nhìn gai mắt tiến công chúng vài trận, dạy cho bài học nhớ đời, tiếp nối Hồng Vi không trở nên ăn hiếp nữa.

Chẳng qua, chung cuộc không có ai muốn chơi với đằng ấy.

Hồng Vi không thèm chăm chú, quấn quýt hàng xóm của mình, ngoài miệng sâu đậm kêu “Anh Thanh Hán.” thời gian lâu, Kha Thanh Hán thong dong quen việc kẻ địch quay quanh mình. Tới tuổi tới trường, hắn còn mang theo Hồng Vi nhỏ hơn mình hai năm cùng nhau tới trường, tan học, mãi đến khi hắn học xong cấp nhì.

Kha Thanh Hán là học sinh trọ ở trường. Trường học không giống nhau xa, bởi vì tiết kiệm ngân sách chi tiêu đi đường, một tháng hắn thế hệ về nhà một chuyến. Trong ba trong năm này, hắn & Hồng Vi tiếp xúc cực ít, giật mình bắt gặp năm đó đứa trẻ còm thích khóc đã trưởng thành và cứng cáp từ lúc nào.

Tính cách Hồng Vi không hề là mềm yếu dễ bắt nạt.

Có lần nghỉ học Kha Thanh Hán về nhà, Hồng Vi nói hộ gia đình người kia cùng nhà cậu thông thường một ruộng không phúc hậu, rước nửa bên ruộng đào hết còn muốn chiếm ruộng nhà cậu trồng đậu nành.

Ông Hồng không muốn gây chuyện, bạn không sợ ai hết, cầm xẻng chạy xuống ruộng xúc hết đậu nhà người ta.

Người ta thấy đằng ấy hung hăng khó chơi, lại đuối lý trước nên đành rụt đầu không có gan nói lời nào.

Đọc thêm Truyện bách hợp H

Thấy Hồng Vi thì thầm bộ dạng kiêu sa, Kha Thanh Hán nhịn không được muốn cười, mắt bất giác nhìn chằm chằm đối thủ tới ngây ra. Người này ngồi trên gò đất, váy theo gió chập chờn, bím tóc mập và dài ở sau lưng lắc lư, khiến cậu toát ra sức sống thanh xuân.

nhưng bởi vì Hồng Vi mặc đồ như thế mới lờ đờ bị buôn chuyện.

Theo quy củ, khi bạn mười nhị tuổi nên cạo tóc. Ai biết Hồng Vi thư hùng không muốn cắt tóc. Lúc kia còn đến lớp, cậu mặc đồ nam, đợi lúc bỏ học bạn biết dùng máy may trong nhà, mở màn mang một vài quần áo cũ cắt bỏ lần tiếp nữa sửa lại, còn chọn Màu sắc rực rỡ, làm thành đủ loại váy.

Vài năm sau, người trong thôn thấy đằng ấy thắt bím quấn tóc, có khi mùa ướp lạnh ở ngoài quần phủ riếp dài, quá nhiều người xa lạ mắt, ở sau sườn lưng xì xầm nhiều hơn thế nữa.

Kha Thanh Hán nghe lời đồn thổi, tuy không phát âm tư tưởng Hồng Vi nhưng mà rất nhanh gỡ cái kết. Hắn and Hồng Vi cùng nhau phệ lên, biết quân thù cực kì thích trang hoàng. Còn đồ nữ thì chắc hẳn rằng do Hồng Vi luôn bị ông Hồng nuôi như con gái, thời gian lâu cho chính mình thật là gái.

Lúc thế hệ mở màn Kha Thanh Hán từng cố gắng mịt mờ lưu ý Hồng Vi một chút, bị tình địch cần đến góc nhìn bi ai chặn đứng. Hắn còn nhớ Hồng Vi cần đến lời nói yếu ớt lại ý chí chất vấn.

“Anh Thanh Hán cũng xem thường em?”

Chỉ một câu này, từ nay trong tương lai Kha Thanh Hán không nhắc đến cách ăn mặc của cậu nữa. Kỳ thật Hồng Vi vẫn chính là Hồng Vi trong trái tim hắn, dù địch thủ biến mình thành đàn bà cũng không hẳn là điều xấu xa gì.

Dù sao hắn rất thích Hồng Vi kết tóc, thật muốn cắt đứt mái tóc dài rồi trong tâm địa lại luyến tiếc.

“A Hán.” bên trên bàn cơm, ông Kha uống vài hớp rượu trắng, miệng ngậm đồ ăn nói không rõ ràng. “Bán mấy cuốn sách của mày đi, không chừng đổi được vài đồng tiền.”

Kha Thanh Hán cúi đầu & cơm.

Thấy Kha Thanh Hán không nói tiếng nào, bà Kha than thở, lại lảm nhảm.

Coi thêm thể loại Truyện đam mỹ sinh tử văn

“A Hán, con đã rước được bằng tuyệt nghiệp trung học. Trong nhà gánh nặng, phải ghi nhận đọc chuyện, đừng lo học hành nữa…”

bây giờ ông Kha mạnh vỗ mặt bàn, lực mạnh tới mức chân bàn lắc lư, quát bà Kha.

“Nói dai quá! Một ngày dài chỉ biết nói, nói, nói, ăn một bữa cơm cũng không yên!” Thấy bà Kha ngậm miệng, ông hung tợn trừng mắt Kha Thanh Hán. “Còn mày nữa, đàng hoàng thì đi trong ruộng thao tác làm việc, đừng học bài, cứ của phòng giở sách thì như thể cái gì!”

Kha Thanh Hán như không nghe thấy lời phụ vương mẹ, nuốt xuống ngụm cơm sau cuối, buông bát đũa, phun ra mấy chữ.

“Con đi tắm.”

Nói xong xuôi hắn không chu đáo ông Kha khó chịu, tiện tay cầm khăn mặt đi khỏi nhà.

Giờ là thời điểm đầu tháng sáu, trời lạnh mát. Trong thôn già trẻ đàn ông đều trực tiếp đi nhà tắm bự gần đó.

Kha Thanh Hán đi chân đất, quần ngắn, bên trên vai giắt khăn mặt hướng chỗ phòng tắm mập. Đi tới ngõ nhỏ sát bên, không đụng phải người nào, hắn chuyển bước đi vòng qua tường nhà của mình đi vào cửa sau nhà Hồng Vi, nhẹ nhàng đẩy cửa bé nửa khép.

Cửa sau nhà Hồng Vi nằm ở nhà bếp, Kha Thanh Hán vừa vào liền thấy bếp lò bốc hơi nước, trong nồi phát ra tiếng ùng ục.

“A?”

Hồng Vi đang nhúm bếp lò rướn cổ lên, thấy Kha Thanh Hán liền nở nụ cười.

“Thanh Hán, anh đến rồi!”

Kha Thanh Hán đi tới sau bệ bếp, ngồi xổm sát bên Hồng Vi.

“Ai, anh qua bên kia ngồi đi, trong này nóng lắm.” Hồng Vi tiện tay túm rơm tay kia đẩy Kha Thanh Hán.

“Anh nhúm bếp lò giúp em.” Kha Thanh Hán thấy trán Hồng Vi chảy những giọt mồ hôi, cầm khăn mặt trên vai lau cho đằng ấy.

Hồng Vi ngẩng đầu, cười mắt cong cong.

“Không cần.”

Đợi Kha Thanh Hán lau ngừng mặt mình, đằng ấy nhét rơm vào lòng bếp, lại cần dùng cặp gắp than xếp đặt lại than, kéo tình địch cùng vực lên.

“Chờ lát nữa thì đc rồi.”

Kha Thanh Hán mặc cậu kéo tay mình, theo bước đi kẻ thù cùng ngồi ở kề bên giường. Nhà Hồng Vi có hai gian phòng đất, nhà chính là chỗ ăn cơm đãi khách và chỗ ông Hồng ngủ. Giường chiếu của Hồng Vi thì trong phòng bếp.

Đầu giường là 1 trong những tủ bát cũ, bên kia tường dựng cái bàn đã tróc sơn. Bên trên bàn đặt vài thứ lặt vặt, chi tiết hộp trang điểm đồ hồi môn năm đó của bà Hồng.

“Chú Ba không ở nhà?” Kha Thanh Hán chăm chú nhìn Hồng Vi. Người này đang ở trước gương loay hoay mái tóc hơi rối.

Cầm dây hoa cột lại mái tóc, Hồng Vi một bên khuyên bảo.

“Tía đi tắm rồi.” đằng ấy nhìn trái nhìn phải tấm gương dứt quay đầu hỏi Kha Thanh Hán. “Vậy được không?”

Kha Thanh Hán không gọi hoa có gì đẹp, nhưng mà thấy Hồng Vi mặt mày vui sướng, bất giác đồng ý.

lúc này Hồng Vi lòi ra nụ cười thật tươi, tới gần Kha Thanh Hán, bò hướng kẻ thù, nhị tay túm cánh tay hắn, nhõng nhẽo nói.

“Quà đâu?”

Kha Thanh Hán bỗng nhớ tới mục đích tới đây, rối rít từ trong túi quần móc ra kẹp tóc hình con bướm. Dù ánh sáng ở trong nhà hơi tối cũng có thể thấy trên kẹp tóc lấp lánh đặc điểm.

Hồng Vi thấy, cực kì ái mộ, vội cầm đem kẹp tóc, lại sợ không chu đáo làm hư, động tác cực nhẹ nhàng.

“Anh Thanh Hán.” Hồng Vi ngắm nghía nửa ngày mới vui sướng ngẩng đầu. “Cái kẹp này thật đẹp.” Nói xong xuôi bạn đi soi gương cài trên đầu, bỗng hoàn thành động tác, nghi ngại nhìn hướng Kha Thanh Hán. “Cái này vững ít nhất mấy đồng tiền? Anh lấy đâu ra tiền?”

Kha Thanh Hán chưa biết giải thích như thế nào, chắc nịch đáp.

“Tiết kiệm sinh hoạt phí.”

“Xạo!” Hồng Vi lập tức phản bác. “Trừ tiền đi đường ra, tía anh đâu có cho hoạt động phí!”

Kha Thanh Hán nghẹn lời. Hồng Vi nói đúng là thật. Hắn phát âm sách trọ ở trường, trừ đường xa phải ngồi xe cần đến tiền, thân phụ cho tiền đi xe ra sẽ không tồn tại tiền tiêu vặt. Chung ăn cơm trong trường đều là gạo và dưa muối chính hắn đem theo, ở căn tin trường học nấu.

Hồng Vi thấy hắn nửa ngày không nói, sắc mặt không hay nhét kẹp tóc trở về phần mình Kha Thanh Hán.

“Anh không nói rõ thì em không cần kẹp này!”

Kha Thanh Hán biết tuy Hồng Vi thích dựa dẫm mình, nhưng mà kỳ thật rất gọi chuyện, tiết kiệm chi phí. Bây giờ hắn không nói ví dụ làm sao có cái kẹp này, chỉ sợ Hồng Vi thật sự không chịu nhận.
đọc full truyện tại trang web đọc truyện online truyện 24.com. Chúc bạn phát âm truyện vui vẻ!