Những Vườn Hoa Và Công Viên Đầu Tiên Của Hà Nội

Những Vườn Hoa Và Công Viên Đầu Tiên Của Hà Nội


Những Vườn Hoa Và Công Viên Đầu Tiên Của Hà Nội
Thời Pháp, mặc dù là thủ phủ của Đông Dương, nơi đặt trụ sở toàn quyền với nhiều công trình kiến trúc văn hóa lớn, nhiều vườn hoa, nhưng Hà Nội không có công viên. Vườn lớn nhất là Bách Thảo, nơi nghiên cứu các loại thực vật, cây trồng; cũng là nơi nuôi nhốt các loại thú, nên còn được gọi là vườn Bách Thú. Đó là một nơi đẹp, yên tĩnh, có thể dạo chơi, cắm trại, nhưng không phải là một công viên. Nổi tiếng nhất là vườn hoa Chí Linh, mà những năm đầu sau giải phóng, cứ sáng chủ nhật lại có một đội kèn trên dưới hai chục nhạc công với những chiếc kèn đồng đủ loại sáng bóng, thường là của đội cứu hỏa thành phố hay quân nhạc, sau khi diễu hành với các hành khúc một vòng quanh hồ, ghé vào nhà bát giác giữa vườn hoa và chơi nhạc. Giờ đây, vào những dịp nhất định, thành phố tổ chức biểu diễn nghệ thuật trước tượng Lý Thái Tổ, một tượng đài đẹp. Còn bình thường đây là nơi vui chơi của người dân… Kề bên là vườn hoa Con Cóc với đài phun nước đến nay vẫn hoạt động. Các vườn hoa thường không lớn, tập trung hầu hết trên địa bàn quận Ba Đình, Hoàn Kiếm và vẫn tồn tại đến hôm nay: Vườn hoa Hàng Đậu, Vạn Xuân, Canh Nông… Hình như chỉ vườn hoa Cửa Nam là bị phá để làm nút giao thông. Khi quy hoạch và xây dựng Hà Nội, người Pháp đã tận dụng hài hòa những khoảng trống, đôi khi chưa tới trăm mét vuông, giữa các giao lộ và biến chúng thành một không gian xanh là vườn hoa. Chúng ta cũng tận dụng, nhưng với mục đích thương mại – xây quầy hàng; dựng quảng cáo…

Những năm ấy sinh hoạt văn hóa của người dân Thủ đô rất phong phú, đa dạng, rất quần chúng. Buổi chiều thường chèo thuyền ở Hồ Gươm, Hồ Tây, loại thuyền nhỏ, chở một hoặc hai người, gọi là pêritxoa. Trên Hồ Tây còn có cả thuyền buồm. Các rạp chiếu bóng, được quy hoạch tương đối đều và hợp lý khắp các vùng dân cư, đêm nào cũng đông khách, còn sáng chủ nhật có buổi chiếu gọi là đồng hạng, một loại vé, giá rẻ, ai vào trước ngồi trước, muốn ngồi bao lâu thì tùy. Triển lãm Yết Kiêu mở cửa thường xuyên, nội dung luôn thay đổi, từ những thành tựu trong nước đến những công nghệ mới của các nước XHCN và lúc nào cũng đông người xem. Các bãi chiếu bóng Long Biên, Lương Yên, Khương Thượng, Nhà Dầu (ngã tư Khâm Thiên), Kim Liên… là nơi xem phim ngoài trời của dân lao động vào tối thứ bảy. Các buổi diễn tại Nhà hát Nhân Dân (Cung VHLĐ hữu nghị Việt – Xô) lúc nào cũng chật cứng. Các hồ Hoàn Kiếm, Thiền Quang, Ba Mẫu… là những điểm câu cá trả tiền rất tuyệt. Náo nhiệt nhất là quanh Hồ Gươm: Lướt ván, đua xe đạp, diễu hành mô tô… Những ngày lễ, nhất là dịp Quốc khánh, hoạt động văn hóa diễn ra khắp nơi, từ tiểu khu (phường) tới thành phố: đua xe đạp chậm, kéo co, đánh cờ… Tất cả diễn ra trên đường phố. Dân các nơi về Thủ đô xem diễu hành được đón tiếp chu đáo, có chỗ ăn, chỗ nghỉ miễn phí. Tất cả do người dân Thủ đô tự nguyện góp công, góp của và trực tiếp tham gia.

Cũng như nhiều công trình văn hóa thời đó, hai công viên đầu tiên được xây dựng bởi người dân, trước hết là thanh niên tình nguyện. Chủ nhật, từ sáng sớm đến tối mịt, hàng nghìn người đến đó làm việc; còn ngày thường cũng không ít người đến làm bất cứ việc gì. Chỉ hơn năm, cả hai công viên đã hoàn thành, thật đẹp và thoáng rộng. Thủ Lệ còn được cải tạo để trở thành vườn thú mới. Những công trình đó không chỉ là nơi nghỉ ngơi, giải trí mà còn là tiền đề tạo nên phương châm sống mới của người Thủ đô: Đẹp như công viên, sạch như bệnh viện, kỷ luật như quân đội.

Lịch sử thăng trầm, đất nước mở cửa, văn hóa ngoại lai tràn vào, lối sống của người Hà Nội cũng thay đổi rất nhiều. Thế nhưng, các vườn hoa Hà Nội vẫn còn đó, vẫn được chăm sóc, nhất là vào những dịp lễ, Tết, nhưng người vào ngồi, dù chỉ để đánh ván cờ, đọc tờ báo, không nhiều. Đường phố ồn ào và bụi khói quá nhiều, dễ hỏng tai, hỏng mắt, hỏng phổi. Đã qua rồi thời cờ thế bịp quanh Bờ Hồ. Giờ vườn hoa Con Cóc trở thành trung tâm “cờ úp” với hàng chục bàn cờ, phục vụ bất kỳ ai có máu đỏ đen và những mong dễ ăn thiên hạ. Còn hành lang của một tòa nhà trong Công viên Thống Nhất (không rõ là xây với mục đích gì) phía sau rạp Xiếc đúng là một đấu trường đỏ đen, nhộn nhịp sáng, tối.

Kể từ buổi khánh thành hai công viên đầu tiên – và đến nay vẫn là lớn nhất – đã nửa thế kỷ có dư, mà Thủ đô, với tiềm lực kinh tế mạnh hơn bao giờ hết, với diện tích rộng hơn bao giờ hết, với đòi hỏi thực tế lớn hơn bao giờ hết, cũng chỉ đủ tiền, thời gian và chỗ để xây thêm một công viên nữa – Công viên Hòa Bình, công trình kỷ niệm nghìn năm Thăng Long – Hà Nội. Hoàn thành đã gần hai năm mà nó vẫn trống không như buổi đầu mở cửa đón khách.
© Copyright by Tản Mạn Official ☞ Do not reup!
☆ Các bạn đăng ký kênh và bấm chuông theo dõi những sản phẩm mới từ Tản Mạn Official nhé!

Nguồn: https://akbarmontada.com/

Xem thêm bài viết: Lịch Âm Dương – Lịch Vạn Niên – Xem Lịch Âm Hôm Nay

Những Vườn Hoa Và Công Viên Đầu Tiên Của Hà Nội
Thời Pháp, mặc dù là thủ phủ của Đông Dương, nơi đặt trụ sở toàn quyền với nhiều công trình kiến trúc văn hóa lớn, nhiều vườn hoa, nhưng Hà Nội không có công viên. Vườn lớn nhất là Bách Thảo, nơi nghiên cứu các loại thực vật, cây trồng; cũng là nơi nuôi nhốt các loại thú, nên còn được gọi là vườn Bách Thú. Đó là một nơi đẹp, yên tĩnh, có thể dạo chơi, cắm trại, nhưng không phải là một công viên. Nổi tiếng nhất là vườn hoa Chí Linh, mà những năm đầu sau giải phóng, cứ sáng chủ nhật lại có một đội kèn trên dưới hai chục nhạc công với những chiếc kèn đồng đủ loại sáng bóng, thường là của đội cứu hỏa thành phố hay quân nhạc, sau khi diễu hành với các hành khúc một vòng quanh hồ, ghé vào nhà bát giác giữa vườn hoa và chơi nhạc. Giờ đây, vào những dịp nhất định, thành phố tổ chức biểu diễn nghệ thuật trước tượng Lý Thái Tổ, một tượng đài đẹp. Còn bình thường đây là nơi vui chơi của người dân… Kề bên là vườn hoa Con Cóc với đài phun nước đến nay vẫn hoạt động. Các vườn hoa thường không lớn, tập trung hầu hết trên địa bàn quận Ba Đình, Hoàn Kiếm và vẫn tồn tại đến hôm nay: Vườn hoa Hàng Đậu, Vạn Xuân, Canh Nông… Hình như chỉ vườn hoa Cửa Nam là bị phá để làm nút giao thông. Khi quy hoạch và xây dựng Hà Nội, người Pháp đã tận dụng hài hòa những khoảng trống, đôi khi chưa tới trăm mét vuông, giữa các giao lộ và biến chúng thành một không gian xanh là vườn hoa. Chúng ta cũng tận dụng, nhưng với mục đích thương mại – xây quầy hàng; dựng quảng cáo…

Những năm ấy sinh hoạt văn hóa của người dân Thủ đô rất phong phú, đa dạng, rất quần chúng. Buổi chiều thường chèo thuyền ở Hồ Gươm, Hồ Tây, loại thuyền nhỏ, chở một hoặc hai người, gọi là pêritxoa. Trên Hồ Tây còn có cả thuyền buồm. Các rạp chiếu bóng, được quy hoạch tương đối đều và hợp lý khắp các vùng dân cư, đêm nào cũng đông khách, còn sáng chủ nhật có buổi chiếu gọi là đồng hạng, một loại vé, giá rẻ, ai vào trước ngồi trước, muốn ngồi bao lâu thì tùy. Triển lãm Yết Kiêu mở cửa thường xuyên, nội dung luôn thay đổi, từ những thành tựu trong nước đến những công nghệ mới của các nước XHCN và lúc nào cũng đông người xem. Các bãi chiếu bóng Long Biên, Lương Yên, Khương Thượng, Nhà Dầu (ngã tư Khâm Thiên), Kim Liên… là nơi xem phim ngoài trời của dân lao động vào tối thứ bảy. Các buổi diễn tại Nhà hát Nhân Dân (Cung VHLĐ hữu nghị Việt – Xô) lúc nào cũng chật cứng. Các hồ Hoàn Kiếm, Thiền Quang, Ba Mẫu… là những điểm câu cá trả tiền rất tuyệt. Náo nhiệt nhất là quanh Hồ Gươm: Lướt ván, đua xe đạp, diễu hành mô tô… Những ngày lễ, nhất là dịp Quốc khánh, hoạt động văn hóa diễn ra khắp nơi, từ tiểu khu (phường) tới thành phố: đua xe đạp chậm, kéo co, đánh cờ… Tất cả diễn ra trên đường phố. Dân các nơi về Thủ đô xem diễu hành được đón tiếp chu đáo, có chỗ ăn, chỗ nghỉ miễn phí. Tất cả do người dân Thủ đô tự nguyện góp công, góp của và trực tiếp tham gia.

Cũng như nhiều công trình văn hóa thời đó, hai công viên đầu tiên được xây dựng bởi người dân, trước hết là thanh niên tình nguyện. Chủ nhật, từ sáng sớm đến tối mịt, hàng nghìn người đến đó làm việc; còn ngày thường cũng không ít người đến làm bất cứ việc gì. Chỉ hơn năm, cả hai công viên đã hoàn thành, thật đẹp và thoáng rộng. Thủ Lệ còn được cải tạo để trở thành vườn thú mới. Những công trình đó không chỉ là nơi nghỉ ngơi, giải trí mà còn là tiền đề tạo nên phương châm sống mới của người Thủ đô: Đẹp như công viên, sạch như bệnh viện, kỷ luật như quân đội.

Lịch sử thăng trầm, đất nước mở cửa, văn hóa ngoại lai tràn vào, lối sống của người Hà Nội cũng thay đổi rất nhiều. Thế nhưng, các vườn hoa Hà Nội vẫn còn đó, vẫn được chăm sóc, nhất là vào những dịp lễ, Tết, nhưng người vào ngồi, dù chỉ để đánh ván cờ, đọc tờ báo, không nhiều. Đường phố ồn ào và bụi khói quá nhiều, dễ hỏng tai, hỏng mắt, hỏng phổi. Đã qua rồi thời cờ thế bịp quanh Bờ Hồ. Giờ vườn hoa Con Cóc trở thành trung tâm “cờ úp” với hàng chục bàn cờ, phục vụ bất kỳ ai có máu đỏ đen và những mong dễ ăn thiên hạ. Còn hành lang của một tòa nhà trong Công viên Thống Nhất (không rõ là xây với mục đích gì) phía sau rạp Xiếc đúng là một đấu trường đỏ đen, nhộn nhịp sáng, tối.

Kể từ buổi khánh thành hai công viên đầu tiên – và đến nay vẫn là lớn nhất – đã nửa thế kỷ có dư, mà Thủ đô, với tiềm lực kinh tế mạnh hơn bao giờ hết, với diện tích rộng hơn bao giờ hết, với đòi hỏi thực tế lớn hơn bao giờ hết, cũng chỉ đủ tiền, thời gian và chỗ để xây thêm một công viên nữa – Công viên Hòa Bình, công trình kỷ niệm nghìn năm Thăng Long – Hà Nội. Hoàn thành đã gần hai năm mà nó vẫn trống không như buổi đầu mở cửa đón khách.
© Copyright by Tản Mạn Official ☞ Do not reup!
☆ Các bạn đăng ký kênh và bấm chuông theo dõi những sản phẩm mới từ Tản Mạn Official nhé!
5.00