Nhận xét truyện Quả Ngọt Năm Tháng

Ở mỗi thành viên bao gồm khoảng khắc ghi sâu vào trọng tâm trí của nhau đối với Đinh Mật thì ngoài mặt lúc Lục Thời Miễn hút thuốc, ánh nhìn vừa trầm lắng vừa hững hờ.

Ra mắt truyện quả ngọt năm tháng

Tác giả: Mạch Ngôn Xuyên
Thể loại: Truyện ngôn tình sủng

Trích đoạn truyện Quả ngọt năm tháng

Năm đấy, hôm đó, Đinh Mật 17 tuổi lại thức dậy muộn, ấp ủ mẫu đầu lù xù lao vào buồng tắm, vừa cuống quýt chải đầu vừa la: “Mẹ ơi bà bầu xỏ dây giày giúp con sở hữu, buổi tối qua con quên mất, nhỏ sắp không kịp rồi!”

Chu Thanh đáp: “Vẫn còn sớm mà. Sao bé nhanh nhẹn thế?”

Đinh Mật đang đánh răng, vụng về bịa chuyện: “Con nên đi học tiếng Anh sớm! Buổi sáng yên tĩnh dễ học thuộc lòng từ mới ạ.”

Vào sáng thứ Hai, tứ, Sáu mỗi tuần, Lục Thời Miễn vẫn đến trường sớm chặng 40 phút để đùa bóng, cô ước ao cho trường cộng cậu, rứa nên phải dậy sớm gần một tiếng. Tuy vậy cô thường chưa dậy nổi, đặc biệt là gần đây trời càng ngày càng lạnh.

mọi người béo cố nhiên thích trẻ em chăm chỉ tự giác. Chu Thanh xỏ dây giày mang lại cô, đặt ngay ngắn cạnh cửa. Bữa sớm là bánh bao có sữa đậu nành cũng đã đặt sẵn trên giá gần đó.

Đinh Mật vội nóng vội vang đeo cặp, đi giày, thắt nút nơ bướm thật xinh.

“Chào mẹ, con đi học ạ.” gặm một miếng bánh bao, vừa ngậm ống hút vừa bật chân sáo xuống tầng, lấy xe đạp rời khỏi căn nhà để xe, Đinh Mật lướt đi cũng như một cơn gió.

đi qua dãy biệt thự cao cấp san ngay cạnh, thoáng thấy trong sân của toà căn nhà nằm bên cạnh nhất đã mất bóng cái xe đạp, Đinh Mật càng đạp cấp tốc hơn, có thể nhấc mông lên, nghiêng tổ ấm mượn lực lao về bên trước, thật sự là một người vợ cũng như gió.

>> Xem thêm truyện ngôn tình quân nhân

May là đạp cho giao lộ thì thấy thiếu niên vừa đi qua đường kia, lúc lướt qua săng rác, cậu nhanh tay tuyệt đối ném tọt bao bì đậu nành vào săng.

Đinh Mật cắn ống hút đuổi tới, lúc chạy qua cỗ áo rác cũng làm theo hành động của Lục Thời Miễn….

thành tích chưa trúng!

bao bì lăn lông lốc trên đất, chung cục nằm lẻ loi lân cận thùng rác. Đinh Mật nhìn cái xe đạp đang chạy tít xa nọ, buồn phiền xuống xe nhặt rác bỏ lại vào hậu sự.

Lúc Đinh Mật đuổi mang đến trường, Lục Thời Miễn vẫn khóa xe xong xuôi, cô nôn nóng đẩy xe xông tới. Cánh mũi cute tinh xảo của thiếu phụ bị gió thổi đỏ, hai má cũng hồng lên, đôi mắt bồ câu chú ý cậu nhấp nháy, vừa hít mũi vừa nói: “Lục Thời Miễn, cậu đã nhìn thấy tớ mà cũng chưa chờ.”

Lục Thời Miễn khoác cặp lên lưng, kéo khẩu trang Black xuống nhét vào túi đồng phục, nhàn nhạt liếc cô một cái: “Tóc rối tung kìa.”

Đinh Mật cào cào mớ tóc ngắn, mau lẹ chỉnh mái. Chuyện này cô làm vô cùng thuận tay, chẳng mấy chốc nhưng mà mái tóc bị gió thổi loạn đang ngoan ngoãn bao bọc lấy bên tai, cũng như một em nhỏ sứ dễ nhìn lanh lợi.

Từ Khiên một tay ôm ấp bóng rổ, một tay dắt xe băng qua lưng hai các bạn, mau chóng chìa khóa, đưa bóng qua lại: “A Miễn, đi thôi.”

đến cặp sách cậu ta còn chẳng sở hữu.

Lục Thời Miễn ném cặp vào lòng Đinh Mật: “Mang vào lớp giúp tớ.”

Đinh Mật ấp ôm hai loại cặp sách đứng ở nhà xe, rất ao ước quăng luôn cái cặp của cậu.

Dám sai khiến cô thì thử ngóng cô xem!

Đinh Mật ấp ủ hai cái cặp sách đặt chân vào lớp 11(1), ném cái cặp Black lên bàn học dãy sau cùng, đoạn quay về số chỗ ngồi đằng trước của bản thân mình.

Cả buồng học chỉ có một thành viên gia đình cô. Đinh Mật buồn chán lấy tờ bài xích thi Toán vừa được trả hôm qua ra, chú ý điểm số bên trên giấy, cầm cây viết đâm chọc một hồi. Nghĩ nỗ lực nào cô lại đứng dậy biết đến bàn học tập của Đỗ Minh Vy lục ra một quyển tiểu thuyết, về địa điểm lật ra xem.

Vừa qua bình chọn giữa kỳ phải người nhà đầy đủ hết sức chây lười, mãi cho Trước khi giờ đọc sách buổi sớm chặng 10 phút, cả đám mới lục tục cho lớp.

Đỗ Minh Vy âm thầm lặng lẽ lần cho sau lưng Đinh Mật, bất cứ lúc nào rút quyển sách cô đang đặt dưới tay ra, Đinh Mật bất ngờ, còn Đỗ Minh Vy thì sẽ yên do ngồi sát bên cô: “Không bắt buộc mày chưa đọc tiểu thuyết ngôn tình sao? Dám nhân lúc tao chưa ở đây nhưng mà đọc trộm.”
Chúc Cả nhà đọc truyện vui vẻ!