Nhận xét truyện câu chuyện Phù Sinh

Sau nghìn năm lang thang kiếm chọn tung tích tình yêu oan da, nếm đủ vì đắng ngọt đời gia đình, một bạn gái dừng chân mở tiệm bánh ngọt tên gọi không Dừng, pha một thứ trà tên gọi Phù Sinh, đắng vô tận cùng, cơ mà sau vì chưng đắng lại là độ ngọt nâng cao, hệt cũng như chuyện đời bằng đời người thân vốn dĩ chính là quãng đường đắng ngọt sóng đôi.

Ra mắt truyện câu chuyện phù sinh

Tác giả: Sa La Song Thụ
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện câu truyện phù sinh

bên tôi chưa hứng thú mang việc tậu người! – Bên tôi lau chùi cả dãy quầy hàng bằng kính trong một cơn cần mẫn cá biệt, các viên kẹo cũng như bánh ngọt cute tuyệt đẹp bày ra những tứ nạm khôn xiết xinh tươi trong tủ kính, cũng như vẫn mời Call.

mình phái nữ đứng đằng sau chúng tôi, chừng cha mươi tuổi, bên tròn, mắt tròn, lông mày cũng như vẽ, toàn thân phục sức trau chuốt. Cô ta Hotline một cốc trà blue cùng một phần bánh Tiramisu, vẫn ngồi trên ghế mây suốt một giờ đồng hồ, có một nhằm mục đích duy nhất: muốn chúng tôi giúp cô tìm một người thân, một gia đình con trai.

– chúng tôi mở quán bánh ngọt chứ ko phải là công sở thám tử tư! – Không nhớ rõ đây sẽ là lần thứ mấy bên tôi từ chối cô ta. Mẫu mũ gấp bằng giấy báo đang chụp bên trên đầu chúng tôi, trông khôn cùng hài hước.

– chúng tôi biết cô không phải là bé người! – Đôi mắt nâu sẫm của cô ý ta đã níu chặt lấy một tia mong hết sức muốn manh – chúng tôi cũng biết nhiều quy tắc của cô!

Cô ta lấy từ trong chiếc túi xách tay mong kỳ ra một thứ quấn kín đáo trong lớp vải đen, cực nhọc bỏ lên bàn. Lớp vải Black gợi mở, ánh quà loá mắt.

– tất cả trả gấp mười lần tôi cũng chưa làm! – Tôi ngồi xuống đối mặt mang cô ta, đẩy đống đồ quý hiếm đậy lánh kia lại phía trước bên cô – Dạo này bên tôi khôn cùng bận, chỉ đủ thời gian nghe cô kể hết một câu truyện. Hồ hết bài toán khác, chúng tôi cũng chịu đựng thôi!

Tia sáng trong mắt thành viên thiếu nữ như một ngọn nến vụt tắt.

Tháng năm đầu hạ, ánh nắng còn chưa gay cáu. Trên một con phố nhỏ dại hẻo lánh vô danh, bề mặt đường lát lá xanh nâng đỡ phần đông bức tường trắng xám, đậy đầy đông đảo dây thường xuân biếc xanh mơn mởn, bóng chim vụt ngang, dăm ba khác bộ hành. Khu ngôi nhà nhỏ cuối mặt đường, nghe nói là kiến trúc thời Minh Thanh, khu vực vườn sau chỉ một cây ngân hạnh gầy guộc, dưới cội có một những vết bụi dành dành mới chớm nở hoa, hương gửi phảng phất. Nửa năm về trước, chúng tôi vừa bắt đầu thoáng thấy khu vực này, vẫn mau lẹ cài đặt luôn, gợi mở một quán bánh ngọt. Tên cửa cửa hàng có hơi kỳ quặc – chưa Dừng.

gia đình bạn bạn nữ kia nói chưa sai, bên tôi chẳng hề con người ta.

tôi chính là yêu cây, chào đời vào một ngày tháng chạp tuyết cất cánh trắng trời, trải ngàn năm tuổi, bay bướm bạt tư phương. Từ trước cho đến nay, độc lạ ở chỗ nào hình như giữ chân chúng tôi được dài hạn.

tôi thích xoàn, chưa thương yêu gì kẹo bánh, sợ to. Mà lại bởi hai gã làm cho công mà lại bên tôi thuê về chỉ biết làm bánh ngọt, họ vẫn lừa gạt bên tôi, lúc tới xin vấn đề thì mồm miệng liến thoắng, nào là bài toán gì cũng biết có tác dụng, nào là đầu nơi nấu ăn có một không hai. Tóm lại, giấc mơ mở tiệm ăn tứ Xuyên của mình đang đứt gánh giữa chừng trong tiệm bánh ngọt này.

>> tham khảo thêm menu truyện Ngôn tình sủng

– chúng tôi chỉ cảm hứng với nghe kể chuyện! – Hương chè thơm phảng phất, chúng tôi lười biếng vươn vai, ánh nắng tà dương nhàn nhạt ngoại trừ cửa sổ nhìn ra ngoài. Kiểu dáng uể oải này chẳng khác gì đã nói thẳng thừng mang cô ta: gồm chuyện gì thì kể đi, chưa kể chuyện thì mời về!

– Nghe xong câu chuyện này, đo đắn cô gồm đổi ý hay không? – Thành viên gia đình đàn bà nhấp một ngụm trà xanh biếc, thoáng chau mày.

tôi biết thứ trà này cho nước chè hết sức đắng, đối có đầy đủ vì khách đặc biệt không phải tới đây bởi bánh ngọt, tôi các hướng dẫn bọn họ dùng loại chè này.

Thứ chè này, gồm tên gọi Phù Sinh.

chúng ta phái nữ hạ bóc tách chè bằng sứ xương trắng muốt xuống, nhè nhẹ hít vào một hơi.
Liêu không biết chữ. Nó học liền tù tì bảy năm tiểu học, từ bảy tuổi tới mười tư tuổi vẫn chần chừ chữ, xung quanh cái brand name của chính mình.

các cô giáo đã có lần dạy chúng hầu hết cảm thấy bất lực, hay là thằng nhóc đầu trọc ngô nghê khi nào cũng ròng ròng nước dãi trong lớp còn biết viết được mấy chữ xiêu vẹo “Đầu giường ánh trăng sáng”, mà Liêu đã chưa viết nổi. Chữ dạy nó từ bây giờ, ngày mai vẫn quên sạch sành sanh.

xung quanh dòng chứng đo đắn chữ, Liêu quả thực là một học sinh ngoan ngoãn. Ngôi nhà trường không bao gồm duyên do để đuổi học nó. Năm nay là năm thứ hai chúng học lớp sáu, biến thành quý khách học với các em lớp bên dưới.

gia sư chẳng ai thích nó, người mua cùng lớp chưa biết ngớt cười chê chúng. Đi học tới bảy năm cơ mà đã mù chữ, không hề bại não thì là gì? Nhưng Liêu chẳng phải chú tâm, bao giờ cũng tươi cười vui vẻ, ánh nhìn sáng trong, rạng rỡ như một đoá hướng dương tươi tắn.

cố kỉnh là, nó lại có bổ sung thêm một biệt danh nữa là con ngốc.

Đối với Liêu, thời gian vui vẻ đặc biệt là sau khi tan học, ngồi tựa lưng vào cội cây ngân hạnh, nạp năng lượng kem đậu blue, ánh mắt về phía xa xôi.

nó yêu đã từng cây cỏ ngọn cỏ, đã từng con chim, có thể đã từng con kiến nhỏ vị trí đây, ngay cả cây ngân hạnh cũng trở thành lôi cuốn cũng như cute. Còn có một con chim trù trừ cái tên là gì, lưng trắng cánh black, đậu giữa hồ hết cành lá blue rợp, đựng tiếng hót líu lo. Chúng thích dựa lưng vào cội cây cơ mà ngủ. Sự nâng đỡ vững chải đằng sau lưng đem lại cho nó một cảm hứng yên ổn cực nhọc trình bày bởi lời. Tiếng chim lảnh lót lại cho mang lại chúng một niềm ấm no bình dân.

bên cạnh đó, sự vui vẻ cũng phải trả bảng giá. Thường là khi Liêu tỉnh lại sau giấc ngủ, mới phát hiện chiếc xe đạp dường như không cánh cơ mà cất cánh. Tới nay, Chắn chắn nó bắt buộc mất tới mười mấy chiếc xe rồi.

có thể nhà bạn khác cần bọn chúng hơn người trong gia đình, Liêu lần nào cũng tự nhủ sở hữu phiên bản thân Vậy nên, sau ấy chạy bộ suốt một tiếng rưỡi đồng đại dương theo cảnh đường phố nhỏ giữa ruộng lúa mạch, thông qua một vạt rừng cây ngân hạnh nhỏ dại, hớn ha hớn hở trở về căn phòng trên một sườn núi thấp.

Trong thị trấn nhỏ dại này, ngân hạnh được trồng khắp vị trí. Cứ mỗi độ đầu thu, Liêu lại nhìn thấy khắp đầu phố cuối ngõ là phần đông gia đình tay cầm cây gậy trúc nhiều năm ngoẵng, đứng trong đủ hầu như tứ thay tức cười, khều lấy thật các phần nhiều quả chín tròn vo từ tán cây ngân hạnh. Chúng ta nói rằng sẽ là bạch quả, còn gọi là hạt ngân hạnh, vừa giàu bổ dưỡng lại dường như điều trị, sở hữu về hầm canh chơi tệ ngon tuyệt cú mèo.

Một buổi chạng vạng vào tuần trước, trên mặt đường tan học về căn nhà, Liêu hốt nhiên thấy một ông già tóc bạc mặc bộ áo kiểu Mãn Châu black kịt, đứng dưới cây ngân hạnh nhưng ngày nào nó cũng băng qua, ngửa mặt nhìn lên tán lá. Trên khuôn bên hằn đầy vết phong sương, chính là nỗi sầu khổ chẳng thể nói bởi lời.

>> đọc thêm phân mục Truyện đam mỹ h sm