Biểu hiện thường thấy của Văn hóa đảng trong tuyên truyền (Chương 5, hạ) – Giải thể văn hoá đảng

Biểu hiện thường thấy của Văn hóa đảng trong tuyên truyền (Chương 5, hạ) – Giải thể văn hoá đảng


Xem online:

Mục lục:

3. Phải nghe lời đảng, đi theo đảng

1) Thủ đoạn tuyên truyền hai mặt

2) Nghe lời đảng mang lại cho người dân điều gì

3) Một số hình thức đi theo đảng

4. Đảng bảo sao thì làm vậy

1) Đảng bắt người ta làm những gì

2) Các “Công cụ phục tùng” phục vụ cho mục đích gì

3) Biểu hiện ngày nay của “đảng bảo sao thì làm vậy”

4) Hậu quả tất yếu phải chịu

========

3. Phải nghe lời đảng, đi theo đảng

Trong tuyên truyền, Trung Cộng không chỉ muốn người ta tin rằng “không có đảng Cộng Sản thì không có nước Trung Quốc mới”, khiến họ vô cùng “biết ơn” đảng; cũng không chỉ muốn người ta phải coi đảng như người thân thiết nhất, khiến họ tràn đầy “tình thân” với đảng; nó còn muốn biến người dân thành công cụ phục tùng, khiến họ nhất cử nhất động phải nghe theo nó, đi theo nó, phục vụ cho mục tiêu chính trị của nó.

1) Thủ đoạn tuyên truyền hai mặt

Để đạt được mục đích khiến người dân phải “nghe lời đảng, đi theo đảng”, Trung Cộng đã dùng thủ đoạn vừa đóng vai phản diện vừa đóng vai chính diện. Trong thời kỳ vận động chính trị nó đóng vai phản diện, còn bình thường nó đóng vai chính diện. Vai phản diện chính là phê bình, đả kích đối với những người có tư tưởng độc lập, sau đó chuyển thành bài học giáo huấn về phản diện để “giáo dục” dân chúng, khiến họ vì quá sợ hãi mà không thể không đi theo đảng. Mỗi cuộc vận động chính trị, vận động chỉnh phong của Trung Cộng đều là những cuộc thanh trừng tàn khốc những người không trung thành với nó, đồng thời nó không ngừng gia tăng cảm giác khủng bố của người dân, khiến người dân phải luôn ghi tâm khắc cốt rằng: không nghe lời đảng, không đi theo đảng, thì sẽ không được yên ổn. Trong định nghĩa của Trung Cộng, chỉ có người biết nghe lời đảng, đồng lòng nhất trí với đảng, thì mới thuộc về “nhân dân”, thuộc về nhóm đa số ủng hộ đảng. Nếu không sẽ thuộc về “phần tử lạc hậu” bị phê phán, thậm chí thuộc về “nhóm thiểu số” bị đả kích. Suốt hai mươi mấy năm nay, Trung Cộng luôn phê phán cái gọi là “tự do hóa của giai cấp tư sản”, cũng là vì nó không thể chịu được tư tưởng độc lập và lựa chọn tự do của người dân, bởi điều đó ắt sẽ dẫn đến việc người dân có thể “không nghe lời đảng, không đi theo đảng”.

Mặt khác, Trung Cộng cũng rất giỏi đóng vai chính diện, nó làm cái gọi là “tuyên truyền chính diện”. “Nghe lời đảng, đi theo đảng” trở thành nội dung tuyên truyền chủ đạo ở khắp mọi nơi, từ việc tâng bốc thủ lĩnh đảng, vận động thần thánh hóa đảng; tâng bốc sự lãnh đạo, phương châm chính sách và cái gọi là “thành tích” của Trung Cộng; đến việc “giáo dục đảng tính”, dựng nên những tấm gương điển hình, khuôn mẫu v.v.

Tâng bốc thủ lĩnh đảng chính là để thần thánh hóa đảng, mục đích căn bản nhất là để duy trì sự thống trị của Trung Cộng, lôi kéo người ta nghe lời đảng, đi theo đảng. Mao được tâng bốc thành “vị lãnh tụ vĩ đại, người thầy vĩ đại, thống soái vĩ đại, người lãnh đạo vĩ đại”, “một câu hơn cả vạn câu, mỗi câu đều là chân lý”, người dân tất nhiên chỉ cần nghe lời là được. Thời đó, mỗi người đều có một quyển sách “Hồng bảo thư”, ai ai cũng phải nghe lời “Mao chủ tịch”, trở thành người chiến sĩ giỏi của “Mao chủ tịch”. Cho dù Mao đã phạm nhiều lỗi lầm nghiêm trọng, trực tiếp gây ra nạn đói lớn nhất trong lịch sử nhân loại vào cuối thập niên 50 đầu thập niên 60, đại hội tổng kết năm 1962 của Trung Cộng vẫn khoác lác không biết ngượng rằng: “Trong thời gian khó khăn, chúng ta càng phải dựa dẫm và tin tưởng vào sự lãnh đạo của đảng, sự lãnh đạo của trung ương, sự lãnh đạo của Mao chủ tịch”. “Có như vậy, chúng ta mới càng dễ khắc phục khó khăn…” Sau Mao còn có “chủ tịch Hoa Quốc Phong – lãnh tụ anh minh”, sau đó là “tổng công trình sư” Đặng Tiểu Bình, đến cả Giang Trạch Dân cũng được tâng bốc là “người dẫn đường kế thừa quá khứ mở ra tương lai”. Sau sự ra đời của thuyết “Tam đại biểu”, bộ trưởng Bộ Tuyên truyền kêu gọi “phải cố gắng hết sức để thấm nhuần tư tưởng quan trọng của “thuyết tam đại biểu vào người dân, trở thành kim chỉ nam hành động cho quảng đại cán bộ quần chúng, trở thành kim chỉ nam căn bản cho các công việc của chúng ta”. Thế nên ở một vài vùng nông thôn, trên các bức tường đột nhiên xuất hiện các biểu ngữ lớn “Dùng thuyết tam đại biểu để chỉ đạo công việc giết mổ của chúng ta”.

#GiaiTheVanHoaDang #9binh #DCSTQ

Nguồn: https://akbarmontada.com/

Xem thêm bài viết: Lịch Âm Dương – Lịch Vạn Niên – Xem Lịch Âm Hôm Nay

Xem online:

Mục lục:

3. Phải nghe lời đảng, đi theo đảng

1) Thủ đoạn tuyên truyền hai mặt

2) Nghe lời đảng mang lại cho người dân điều gì

3) Một số hình thức đi theo đảng

4. Đảng bảo sao thì làm vậy

1) Đảng bắt người ta làm những gì

2) Các “Công cụ phục tùng” phục vụ cho mục đích gì

3) Biểu hiện ngày nay của “đảng bảo sao thì làm vậy”

4) Hậu quả tất yếu phải chịu

========

3. Phải nghe lời đảng, đi theo đảng

Trong tuyên truyền, Trung Cộng không chỉ muốn người ta tin rằng “không có đảng Cộng Sản thì không có nước Trung Quốc mới”, khiến họ vô cùng “biết ơn” đảng; cũng không chỉ muốn người ta phải coi đảng như người thân thiết nhất, khiến họ tràn đầy “tình thân” với đảng; nó còn muốn biến người dân thành công cụ phục tùng, khiến họ nhất cử nhất động phải nghe theo nó, đi theo nó, phục vụ cho mục tiêu chính trị của nó.

1) Thủ đoạn tuyên truyền hai mặt

Để đạt được mục đích khiến người dân phải “nghe lời đảng, đi theo đảng”, Trung Cộng đã dùng thủ đoạn vừa đóng vai phản diện vừa đóng vai chính diện. Trong thời kỳ vận động chính trị nó đóng vai phản diện, còn bình thường nó đóng vai chính diện. Vai phản diện chính là phê bình, đả kích đối với những người có tư tưởng độc lập, sau đó chuyển thành bài học giáo huấn về phản diện để “giáo dục” dân chúng, khiến họ vì quá sợ hãi mà không thể không đi theo đảng. Mỗi cuộc vận động chính trị, vận động chỉnh phong của Trung Cộng đều là những cuộc thanh trừng tàn khốc những người không trung thành với nó, đồng thời nó không ngừng gia tăng cảm giác khủng bố của người dân, khiến người dân phải luôn ghi tâm khắc cốt rằng: không nghe lời đảng, không đi theo đảng, thì sẽ không được yên ổn. Trong định nghĩa của Trung Cộng, chỉ có người biết nghe lời đảng, đồng lòng nhất trí với đảng, thì mới thuộc về “nhân dân”, thuộc về nhóm đa số ủng hộ đảng. Nếu không sẽ thuộc về “phần tử lạc hậu” bị phê phán, thậm chí thuộc về “nhóm thiểu số” bị đả kích. Suốt hai mươi mấy năm nay, Trung Cộng luôn phê phán cái gọi là “tự do hóa của giai cấp tư sản”, cũng là vì nó không thể chịu được tư tưởng độc lập và lựa chọn tự do của người dân, bởi điều đó ắt sẽ dẫn đến việc người dân có thể “không nghe lời đảng, không đi theo đảng”.

Mặt khác, Trung Cộng cũng rất giỏi đóng vai chính diện, nó làm cái gọi là “tuyên truyền chính diện”. “Nghe lời đảng, đi theo đảng” trở thành nội dung tuyên truyền chủ đạo ở khắp mọi nơi, từ việc tâng bốc thủ lĩnh đảng, vận động thần thánh hóa đảng; tâng bốc sự lãnh đạo, phương châm chính sách và cái gọi là “thành tích” của Trung Cộng; đến việc “giáo dục đảng tính”, dựng nên những tấm gương điển hình, khuôn mẫu v.v.

Tâng bốc thủ lĩnh đảng chính là để thần thánh hóa đảng, mục đích căn bản nhất là để duy trì sự thống trị của Trung Cộng, lôi kéo người ta nghe lời đảng, đi theo đảng. Mao được tâng bốc thành “vị lãnh tụ vĩ đại, người thầy vĩ đại, thống soái vĩ đại, người lãnh đạo vĩ đại”, “một câu hơn cả vạn câu, mỗi câu đều là chân lý”, người dân tất nhiên chỉ cần nghe lời là được. Thời đó, mỗi người đều có một quyển sách “Hồng bảo thư”, ai ai cũng phải nghe lời “Mao chủ tịch”, trở thành người chiến sĩ giỏi của “Mao chủ tịch”. Cho dù Mao đã phạm nhiều lỗi lầm nghiêm trọng, trực tiếp gây ra nạn đói lớn nhất trong lịch sử nhân loại vào cuối thập niên 50 đầu thập niên 60, đại hội tổng kết năm 1962 của Trung Cộng vẫn khoác lác không biết ngượng rằng: “Trong thời gian khó khăn, chúng ta càng phải dựa dẫm và tin tưởng vào sự lãnh đạo của đảng, sự lãnh đạo của trung ương, sự lãnh đạo của Mao chủ tịch”. “Có như vậy, chúng ta mới càng dễ khắc phục khó khăn…” Sau Mao còn có “chủ tịch Hoa Quốc Phong – lãnh tụ anh minh”, sau đó là “tổng công trình sư” Đặng Tiểu Bình, đến cả Giang Trạch Dân cũng được tâng bốc là “người dẫn đường kế thừa quá khứ mở ra tương lai”. Sau sự ra đời của thuyết “Tam đại biểu”, bộ trưởng Bộ Tuyên truyền kêu gọi “phải cố gắng hết sức để thấm nhuần tư tưởng quan trọng của “thuyết tam đại biểu vào người dân, trở thành kim chỉ nam hành động cho quảng đại cán bộ quần chúng, trở thành kim chỉ nam căn bản cho các công việc của chúng ta”. Thế nên ở một vài vùng nông thôn, trên các bức tường đột nhiên xuất hiện các biểu ngữ lớn “Dùng thuyết tam đại biểu để chỉ đạo công việc giết mổ của chúng ta”.

#GiaiTheVanHoaDang #9binh #DCSTQ
5.00